Salvatore Schillaci: Kí ức về người hùng một thời

  • 0

Salvatore Schillaci: Kí ức về người hùng một thời

toto-schillaci-3  Salvatore Schillaci đã có kỳ World Cup 1990 đầy bùng nổ. Ảnh: Daily Mail Vào những ngày World Cup 1990 diễn ra, tôi vẫn còn chưa ra đời. Tôi không có may mắn được chứng kiến những điều tuyệt vời nhất của mùa hè Italia năm ấy. Mãi đến sau này, khi đã có niềm đam mê với bóng đá, tôi cũng biết nhiều hơn về đội quân áo thiên thanh. Giai điệu của bài hát Un’estate Italiana đã cuốn hút tôi, và tôi bắt đầu lật lại những kí ức về giải đấu đã từng làm say đắm bao người. Thông qua những thước phim màu cũ kỹ, tôi đã biết đến Toto Schillaci. Những câu chuyện về anh cho đến bây giờ vẫn còn ám ảnh trong tôi. “Người hùng một thời” của Azzurri vẫn là một cái tên mà tôi hay gọi đầy tự hào, mỗi khi được nói về giải đấu cách đây đã 26 năm. Với nhiều tifosi, Toto Schillaci không có được vẻ hào hoa, lãng tử như những Roberto Baggio, Alessandro Nesta. Sự cuốn hút của anh có lẽ chỉ đến từ đôi mắt luôn rực sáng, đầy khát khao, máu lửa. Dù ở đâu, trong bất cứ lúc nào, ánh mắt ấy vẫn luôn chứa đựng nhiều quyết tâm, cháy lên đầy nồng nhiệt. Anh không cao lớn, không phải là một cỗ máy ghi bàn như Luca Toni, không để lại nhiều tuyệt tác trên sân cỏ như Del Piero hay Francesco Totti. Schillaci đơn giản chỉ là một công nhân, chơi bóng dựa vào thể lực, dùng tốc độ để vượt qua đối thủ. Do đó, những ấn tượng của tôi về anh không phải là những bàn thắng đẹp, mà là những màn ăn mừng đầy mãnh liệt sau mỗi lần đưa bóng vào lưới đối thủ, như thể đó là lần cuối cùng anh làm được điều ấy. Hình ảnh một Schillaci đậm chất “công nhân” cũng đã vẽ lên được phần nào sự nghiệp của anh. Anh bắt đầu chơi bóng chuyên nghiệp ở Messina ở Serie C2. Bảy năm ở những giải đấu hạng thấp là một quãng thời gian rất dài đối với một cầu thủ luôn mong muốn vươn tới đỉnh cao. Trong suốt những năm ấy, anh luôn khao khát một lần được tận hưởng bầu không khí ở Serie A, trong màu áo một trong những câu lạc bộ lớn nhất của Calcio. Và rồi, sự chờ đợi ấy cũng đã kết thúc. Mùa hè năm 1989, Juventus đã gõ cửa Messina để đưa anh về với Delle Alpi. Ở tuổi 25, Salvatore Schillaci đã có lời chào với giải đấu cao nhất của bóng đá Italia. Được khoác áo Juventus luôn là khát khao với nhiều chàng trai trẻ ở đất nước xứ sở của Spaghetti. Từ đây, khi ước mơ lớn nhất của mình đã đạt được, tài năng của tiền đạo sinh ra ở Palermo đã có cơ hội được nở rộ. Mười lăm bàn thắng ghi được trong màu áo Bianconeri đã đưa anh đến với vòng chung kết World Cup tại quê nhà, dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên Azeglio Vincini. Sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới đã gọi tên Schillaci từ thời điểm ấy, dù trước đó, ngoại trừ các Juventini, có lẽ không nhiều người biết anh là ai. Nhưng gần như ngay lập tức, anh đã cho tất cả có câu trả lời. Vào sân từ băng ghế dự bị trong trận mở màn gặp tuyển Áo, anh đã có những bước chạy đầu tiên. Một pha xuất hiện đầy bất ngờ giữa hai hậu vệ áo trắng, rồi bật cao đón đường chuyền của đồng đội bên cánh phải, tung ra một cú đánh đầu rất căng đưa bóng đi thẳng vào lưới. Chàng tiền đạo số 19 giơ hai tay lên trời, vừa chạy vừa gào thét, ăn mừng như điên dại dưới sân. Trên các khán đài khi ấy, một bầu không khí đầy cuồng nhiệt. Quốc kì Italia tung bay trong những tiếng reo hò không ngớt. Ba điểm đầu tiên đã đến với đội quân thiên thanh, trên hành trình chinh phục chiếc cúp vàng. Ở trận đấu thứ hai, Schillaci phải trở lại băng ghế dự bị. Phải đến trận đấu cuối cùng ở vòng bảng gặp Tiệp Khắc, các tifosi của Azzurri mới tiếp tục có dịp gọi tên anh. Như định mệnh đã sắp đặt, sau một pha bắt volley từ ngoài vòng cấm, bóng tìm đến đúng vị trí của Schillaci, và nhiệm vụ của anh đơn giản là đánh đầu tung lưới đối thủ. Như thường lệ, bầu không khí trở nên sôi động trở lại. Có lẽ nhìn ánh mắt của anh khi ấy, sẽ còn rất nhiều tifosi từng ngồi trên khán đài vẫn còn bị ám ảnh. Những ngày sau đó, những người yêu bóng đá Italia tiếp tục say đắm trong những bàn thắng của Schillaci. Một cú sút xa ngoài vòng cấm đầy bất ngờ đã tiễn các vị khách Uruguay về nước. Một tình huống đệm bóng đơn giản vào lưới trống của Cộng hòa Ireland đã đưa Azzurri vào bán kết. Hình ảnh Schillaci vỗ tay hưởng ứng những tiếng reo hò, rồi quỳ xuống sân, hai tay nắm chặt, mắt nhìn lên các khán đài với một nụ cười mãn nguyện, chính là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của giải đấu này. Tiếp tục đà thăng hoa, Schillaci ghi thêm một bàn thắng nữa trong trận bán kết với Argentina của Maradona trên sân San Paolo. Thế nhưng lần này, chừng ấy là chưa đủ. Claudio Caniggia gỡ hòa cho đội bóng đến từ Nam Mỹ, và sau đó hạ gục đội quân thiên thanh trên chấm đá luân lưu 11m. Các tifosi đã hi vọng vào một bàn thắng nữa của Schillaci trước khi loạt penalty diễn ra, nhưng điều ấy đã không xảy ra. Tuy vậy, không ai có thể trách tiền đạo đã ghi năm bàn trước đó để đưa Italia vào nhóm bốn đội mạnh nhất. Đơn giản là khi ấy, thần may mắn đã không còn ủng hộ họ. Thất bại ở bán kết, Azzurri bước vào trận đấu cuối cùng với tuyển Anh để tranh vị trí thứ ba. Schillaci đã đem về một quả phạt đền, trước khi điền tên của mình lên bảng điện tử. Bàn thắng ấy cũng là lần cuối cùng anh sút tung lưới đối thủ ở kì World Cup nhiều kỉ niệm. Danh hiệu Chiếc giày vàng và Cầu thủ xuất sắc nhất giải là những phần thưởng xứng đáng cho chàng trai đến từ Sicilia. Trong khoảnh khắc ăn mừng cuối cùng, anh đã nhìn lên các khán đài, vừa chạy vừa vỗ tay cùng một nụ cười nhẹ. Ít ai ngờ rằng, nụ cười ấy cũng chính là lời chào từ biệt của anh với vũ đài bóng đá thế giới. Sau kì World Cup nhiều kỉ niệm, sự nghiệp của Schillaci phải đối mặt với rất nhiều khó khăn. Những chấn thương đã ảnh hưởng rất nhiều, những giây phút tỏa sáng, ăn mừng sau mỗi bàn thắng cũng không còn xuất hiện nhiều nữa. Anh chỉ có thêm một lần ghi bàn trong màu áo Azzurri, trước khi thi đấu trận cuối cùng vào tháng Mười năm 1991. Trở về với Juventus, anh cũng chỉ gắn bó thêm hai năm, trước khi chuyển sang đến Giuseppe Meazza khoác áo Inter Milan. Thêm hai năm nữa, với chỉ 30 lần ra sân, và không để lại nhiều ấn tượng, Schillaci đã không còn là chính mình của bốn năm về trước. Năm 1994, người hùng một thời của đội tuyển Italia đã nói lời chia tay lục địa già, để sang Nhật Bản khoác áo Jubilo Iwata. Năm năm sau, anh tuyên bố giải nghệ. toto-schillaci-4  Dù không thể cùng Italia vô địch nhưng Salvatore Schillaci đã có những khoảnh khắc đẹp nhất cuộc đời. Ảnh: Daily Mail. Đã hai mươi sáu năm trôi qua kể từ ngày Salvatore Schillaci có những khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời mình. Đầu tháng Mười hai năm nay, chàng trai với ánh mắt sáng rực đầy khát khao ngày nào đã bước sang tuổi 52. Thêm một phần tư thế kỉ nữa đã trôi qua, bóng đá Italia đã có nhiều đổi thay, với rất nhiều những thăng trầm. Một thế hệ mới đã được sản sinh trên đất nước hình chiếc ủng, và có lẽ họ không biết đến ngôi sao một thời này. Với những người từng tận hưởng kì World Cup tuyệt vời ấy và bây giờ đã trở nên già cỗi, mỗi khi giai điệu của bài Un’Estate Italiana vang lên, chắc hẳn họ sẽ luôn hoài niệm về quá khứ xa xôi. Và họ vẫn không quên anh: Salvatore Schillaci! (Bạn đọc: Faro)
Thể thao việt Nam | 19:30 03/12/2016

Tin liên quan

FIFA công bố 3 ứng viên cho danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm FIFA công bố 3 ứng viên cho danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm

Đề cử ĐHTB của FIFPro: Chỉ một cầu thủ người Anh có tên Đề cử ĐHTB của FIFPro: Chỉ một cầu thủ người Anh có tên

Thủ môn ngả bàn đèn đẹp mắt gỡ hòa phút 90+6’ Thủ môn ngả bàn đèn đẹp mắt gỡ hòa phút 90+6’

Fidel Castro đã cứu mạng Maradona như thế nào? Fidel Castro đã cứu mạng Maradona như thế nào?

Xem thêm:Tin the thao, Nhan dinh bong da, Du doan ty so bong da, du doan bong da, tip bong da, , du doan ti so


w88